Category Archives: Thơ

Không đề 1000

Nắng vàng bện chặt xuân xanhĐôi tim, môi đỏ, nhóm thành tình thơNgày u uất, đêm tinh mơNgười chờ mai đến, tôi chờ ngày thôiNgày thôi một thoáng ngày thôiNgày thôi dừng chảy, để tôi ôm mìnhMình, tôi, phố thị lặng thinhLòng tôi rộn rã, vườn tình nở tungNở tung một mối tình chungTình chung […]

Viết cho một người nào đó

—–Tôi về mấy thế kỉ sauNhìn trăng có thấy, nguyên màu ấy khôngEm đi gửi lại đôi dòngCười nhau một thoáng, ở trong sương mờNhững thương nhớ, lạnh bao giờChút thu chia ngả, sợi tơ tròng trànhVui phồn hoa, chốn thị thànhNhỏ hồn thủy thảo khóc đành dở dangTôi qua cửa biển mênh mangCòn thương […]

Vô Đề 2

Con qua phố thị buồn tênhMẹ không mắng nữa, thấy mênh mang đờiBọn mưa hát mãi không lờiNgu dại một thoáng, theo trời về đâuBố về bố nói đôi câuMày còn nhỏ lắm, mày đâu có gìKhông ai buồn nhớ người điChấp tay, cầu khấn, còn gì con nay

Mơ Màng Mơ Màng Trần Gian

Lại qua, qua lại một thờiĐứng ngồi, ngồi đứng một đời về khôngVề không, về không cõi lòngCõi lòng một cõi, về mong mẹ cười Mẹ cười, cười giữa đường xưaĐường xưa, lối cũ, đường chưa có đènCó đèn đường rộng chẳng quenChẳng quen đường rộng, lạ bên đường làng Mơ màng mơ màng trần […]