Bà hàng xóm

Nắng ôm cây khế ngẩn ngơ

Rụng vàng sân trước, thẫn thờ sao đây

Gió về gió cuốn đường mây

Cửa mời khách đến, khách đầy cô đơn

Tuổi hơn thất thập mà nay

Cơm thơm tự thổi, rau này tự ăn

Sương về bạc tóc băn khoăn

Vì sao lạnh thế khó khăn thân già

Con thì mất, cháu bỏ nhà

Chó không thấy nữa đã ba bốn tuần

Lất lay chẳng bận phàm trần

Cài then chốt cửa, nốt phần dương gian

Một giường, một chiếu, một màn

Mai này có chết, hương tàn có không

Một phích nước, một cạp lồng

Mai này có chết, biết không thân già

Một góc tường, một băng ca

Mai này có chết, ai ra thăm mình

Chiều về phố thị lặng thinh

Thương căn nhà vắng, thương tình nhân gian

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *